Xả bỏ cố chấp

5/03/2026 8:40

XẢ BỎ NHỮNG CỐ CHẤP RIÊNG TƯ .


Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.


Trong kinh Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua đời khác thì nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo. 


Bởi vì thương ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng nhớ kẻ đó.

 Như chúng ta ngồi ôn lại trong lòng, thì nhớ những người mình thương và những người mình ghét nhiều nhất phải không? 


Ghét không mất, thương cũng không mất. 


Vì vậy càng chứa sâu thì khi nhắm mắt các nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc chỗ ghét.

Do đó khi chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp ghét nhiều quá thì đến những gia đình gặp toàn chuyện buồn phiền, hờn giận, không vui. 

Có bao giờ chúng ta muốn gặp những người mình ghét không? 

Không muốn.

 Ai cũng muốn gặp người mình thương. 


Nhưng trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp lại những người thù oán. 

Nên hiện tại khổ mà vị lai cũng khổ luôn.

 Điều này rất thiết yếu.


Chúng ta phải khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong lòng, nên buông bỏ hết. 

Cái gì qua rồi không chứa chấp nữa. 

Hơn thua, phải quấy, chuyện đó không có gì quan trọng.

 

Quan trọng ở chỗ làm sao cuộc sống mình bình an, thanh thản, tươi vui. 

Đó mới là điều đáng lưu tâm. 

Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn được an lạc thì nên giữ hay nên xả? 

Nên xả. 


Vì vậy tôi nói tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp.


 Đó là điều thứ hai.


Điều thứ ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là đúng, ý kiến người khác là sai. 


Bởi vì ở thế gian này không có gì là đúng cố định mà cũng không có gì là sai cố định.

 Chúng ta mở miệng nói với ai cũng “Tôi nghĩ thế này là đúng”.

 Nếu nói tôi nghĩ như vậy là đúng, người thứ hai nói tôi nghĩ thế khác mới đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau. 

Mình đúng theo cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái nghĩ của họ. 

Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề?

 Thế gian không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai, mà người khác đúng thì mình sai. 

Cho nên khi người ta nghĩ khác với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì mình bực lên liền, và người kia cũng nổi tức vậy. 

Hai cái nổi tức sẽ đi đến khẩu chiến.


 Khẩu chiến không xong thì tới thân chiến.

Quí vị thấy những người cãi nhau, đánh nhau khi được hỏi:

 “Tại sao quí vị đánh nhau?” 

Họ nói: 

“Tôi nói cái này đúng mà nó cứ cãi hoài.” 

Có khi nào hai người cãi lộn mà chúng ta hỏi “tại sao”, họ nói “tại tôi sai” đâu.

 Nhất định là đúng. 

Hai cái đúng không giống nhau thì nhất định cãi lộn, cãi lộn không xong thì tới đánh lộn.

 Như vậy thì khổ hay vui? 

Không bao giờ vui được. 


Những điều này xảy ra rất nhiều.

Gia đình vợ chồng, mỗi người thấy một lối, ai cũng cho là đúng thì gia đình đó cãi lộn hoài.

 Trong xã hội, nhóm này thấy thế này là đúng, nhóm kia thấy thế khác là đúng thì cũng gây ra cuộc đấu chiến.

 Cả trên thế gian đều như vậy.

 Nếu cố chấp cái nghĩ của mình đúng, cái nghĩ của người khác sai là gốc của đấu tranh, của tiêu diệt nhau.

 

Cho nên chúng ta đừng có cố chấp. 


Cái đúng này là đúng của tôi, cái đúng kia là đúng của anh. 

Mỗi người giữ phần của mình, cãi nhau làm chi.

 Vậy là yên.


Xả hết cố chấp, đừng bắt người khác phải nghĩ, phải thấy như mình mới đúng.

 Đó là điểm đặc biệt của đạo Phật. 

Trong đạo Phật có câu:

 “Phật hóa hữu duyên nhân”, đức Phật giáo hóa người có duyên với Ngài mà thôi. 

Ai có duyên thì đến với Phật, chớ Phật không nói đạo Phật là đúng, đạo khác là sai. 

Theo đạo nào cũng tốt. 

Mình thích đạo Phật vì đạo Phật thích hợp với tâm tư nguyện vọng của mình nên mình theo, người khác không thích thì thôi. 

Chúng ta không nên nói theo đạo Phật chết được về Cực lạc, còn theo đạo khác chết nhất định đọa địa ngục.


 Không nên như vậy.

Trong kinh Phật nhất là các bộ A-hàm, Phật thường nói: 


“Người tu theo đạo Phật làm lành, tu Thập thiện được phước sanh cõi trời. 

Người không tu theo đạo Phật mà làm mười điều lành cũng được sanh cõi trời.”


 Không phải cõi trời chỉ dành cho người tu theo đạo Phật. 

Bởi vậy người không tu theo đạo Phật mà làm lành, làm tốt họ vẫn có phước. 

Mình tu theo đạo Phật mà mình làm xấu làm ác thì mình cũng bị tội như thường. 

Chúng ta mới thấy rằng chủ trương của đức Phật rất rõ ràng, rất thấu đáo. 

Phật không bắt ai phải theo mình dù biết rằng làm như vậy là tốt, là có lợi.

 Nếu người ta không thích thì thôi, không ép buộc.

Chúng ta học Phật phải tập tâm cởi mở, xả bỏ những cố chấp riêng tư, dù chấp tôn giáo mình cũng là bệnh nữa. 

Những gì chúng ta thấy đều do Phật dạy, mình biết mình tu.

 Ai thấy hợp thì tu theo, còn thấy không hợp thì thôi, ta chỉ cười chớ đừng giận.

 Đạo mình kính trọng mà nghe ai nói ngược lại, mình nổi sùng lên thì chưa gọi là hiểu đạo. 


Không cố chấp thì cuộc đời an vui, hạnh phúc, sống với mọi người rất hòa nhã.


Hòa Thượng , Thiền Sư Thích Thanh Từ.

Trích trong : MỘT CHỮ XẢ.

( Nguồn An Lạc ).

Các tin tức khác

Back to top