Khi bạn cảm thấy biết ơn, bạn không còn đau khổ.
- Tôi nhận thấy rằng ở Hoa Kỳ, nơi có rất nhiều thực phẩm, ta lại không có nhiều thì giờ để ăn. Ăn có thể là một niềm vui lớn, và bạn không cần ăn nhiều để được khỏe mạnh.
- Khi tôi gắp lên một miếng ăn, dùng đôi đũa hay dùng cái nĩa, tôi dừng lại một lát để nhìn miếng ăn ấy. Một phần nhỏ của một giây đồng hồ đủ cho tôi nhận diện được thức ăn.
- Nếu tôi thật sự có mặt bây giờ và ở đây, tôi có thể nhận biết thức ăn ấy ngay; là một miếng cà rốt, đậu đũa hay mẩu bánh mì. Tôi mỉm cười với nó, cho vào miệng, và nhai nó với sự tỉnh thức hoàn toàn về cái mà mình đang ăn.
Chánh niệm là chánh niệm về một điều gì, và tôi nhai thức ăn như thế nào để có được sự sống, niềm vui, vững chãi và sự không-sợ-hãi. Sau hai mươi phút ăn, tôi cảm thấy no đủ, không những về thể xác, mà còn về tinh thần và tâm linh. Ðây là một sự thực tập sâu sắc vô cùng.
Chừng nào còn biết ơn
Chừng đó còn hạnh phúc.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Các tin tức khác
- Tâm rộng đời vui (22/02/2026 8:27)
- Tâm trẻ thơ (21/02/2026 8:51)
- Tâm quay về (21/02/2026 8:49)
- Buông vừa đủ để thở (20/02/2026 8:43)
- Biết đủ thường vui (20/02/2026 8:39)
- Nhường một bước (19/02/2026 8:45)
- Phước không do cầu (19/02/2026 8:43)
- Cho và nhận (19/02/2026 8:42)
- Những gì đẹp nhất (18/02/2026 8:28)
- Lời chúc đầu năm (18/02/2026 8:26)