Người có trí tuệ, rất dễ tỉnh giác. Trong vòng trăm dặm quanh mình nghe tin có người chết, lập tức kinh hãi nghĩ rằng: “Trong vòng trăm dặm quanh ta đã có người chết. Ta cũng là người, ắt hẳn rồi cũng phải chết.” Nghĩ vậy rồi liền gấp rút tu hành, cầu sự giải thoát. Như thế chính là chỉ thấy bóng roi đã chạy.
Hạng người tiếp theo thì nhân khi nghe có người thân thích trong tộc họ chết đi ở đâu đó liền tỉnh giác, lo việc tu tập.
Hạng tiếp theo nữa thì phải đợi nhìn thấy có người láng giềng kế bên nhà chết đi mới tỉnh giác, nghĩ đến sự tu hành.
Nếu đợi đến khi chính bản thân mình già yếu, hoặc có bệnh tật mới chịu giác ngộ tu hành, thì đó chính là hạng ngựa đợi dùi đâm vào da thịt đau đớn mới chịu chạy.
Bằng như đến lúc tự thân già yếu, hoặc có bệnh tật, vẫn không chịu tỉnh giác tu hành, chẳng phải là còn kém hơn hết thảy những hạng người nói trên đó sao?
St
Các tin tức khác
- Cắt đứt gốc rễ của khổ (24/06/2026 8:25)
- Mọi việc đều có nhân quả (24/06/2026 8:23)
- Dừng lại vài phút (23/06/2026 8:10)
- Những việc tổn phước (23/06/2026 8:08)
- Tự giúp mình trước khi nhờ vả người khác (22/06/2026 8:23)
- Chấp thân (22/06/2026 8:10)
- Đời người mong manh lắm (21/06/2026 8:38)
- Cốt lõi của sự tu học (21/06/2026 8:32)
- Cái này có thì cái kia có (20/06/2026 8:37)
- Nhân duyên khó gặp (20/06/2026 8:36)