Trung Quốc: Danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự miền Giang Nam

28/11/2016 1:34
Danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự khởi thủy với danh xưng Trùng Huyền Tự, khai sơn vào đầu thế kỷ thứ 6, niên đại Thiên Giám thứ 2 (503), đời Minh quân Hộ pháp Lương Vũ Đế (464–549), đồng thời với các ngôi danh lam cổ tự tại Tô Châu như Hàn Sơn Tự, Linh Nham Tự, Bảo Thánh Tự.
Minh quân Hộ pháp Lương Vũ Đế dùng Phật hóa trị quốc, toàn quốc sùng Phật, cơ sở tự viện Phật giáo được xây dựng khắp nơi. Lúc bấy giờ tại Trường Châu có vị quan tên là Lục Tăng Tán, nhân thấy từ vân (áng mây lành) phủ kín trên mái nhà mình, nên phát tâm cúng dường tư gia của mình để cải thành tự viện Phật giáo và đặt danh hiệu “Trùng Vân Tự - 重雲寺“. Minh quân Hộ pháp Lương Vũ Đế hay tin rất vui mừng và sắc chỉ ban biển ngạch đề “Đại Lương Quảng Đức Huyền Tự - 大樑廣德重玄寺”. Từ đó ngôi già lam này được gọi là “Trùng Huyền Tự - 重玄寺”.

Vào thời Đường Vũ Tông Hoàng đế niên, hiệu Hội Xương nhị niên (842), về kinh tế xã hội, hoàng đế ra sức đàn áp tôn giáo, nhất là đạo Phật, gây nên một vụ trấn áp lớn mà Phật giáo xưng là Pháp nạn Hội Xương (845). Ngôi Trùng Huyền Tự lúc ấy cũng bị phá hủy. 

Sau khi pháp nạn đã qua, chư tăng đã tái kiến lại ngôi danh lam cổ tự ấy tại trấn Duy Đình, cách thành Tô Châu khoảng 30 dặm (1 dặm = 0.5 km = 500m tính theo dặm Trung Quốc) và đổi danh hiệu là “Trùng Nguyên Tự - 重元寺”.

Vào thời đại Ngô Việt Tiền Lưu, niên hiệu Thiên Bảo (908-923), ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự được tiến hành trùng tu đại quy mô, trở thành một trong những ngôi đại già lam nguy nga tráng lệ nhất trong thiên hạ. Mặt tiền hai hòn núi đất lưỡng tọa, tiền đình lập thạch lưỡng khối khác nhau, một bức tượng Phật Vô Lượng Thọ bằng đồng cao đứng giữa trung tâm, 16 vị tôn tượng A La Hán lưỡng biên và năm tòa nhà riêng biệt. 

Vào thời đại Tống Huy Tông, niên hiệu Tuyên Hòa (1119-1125), ngôi danh lam thắng tích được đổi danh hiệu thành “Thừa Thiên Tự - 承天寺”, vì triều đình cấm chỉ tự viện liên quan đến những mệnh danh “Thiên, Thánh, Hoàng, Vương” và ngôi Thừa Thiên Tự một lần nữa phải đổi danh hiệu là “Năng Nhân Tự - 能仁寺”. 

Vào thời Tống Chân Tông, niên Đại Trung Tường Phù nguyên niên (1008), Nam Sư Trinh cùng môn nhân gia tộc sau khi thương lượng và đã một lần nữa trùng tu lại ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự.

Vào thời Nguyên Ninh Tông, niên hiệu Chí Thuận nguyên niên (1332), ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự đã bị hỏa hoạn phá hủy hoàn toàn. 

Vào thời Nguyên Huệ Tông, niên hiệu Chí Chánh (1341-1368) được tái khôi phục lại do lão HT.Duyệt Nam Sở trùng kiến, toàn bộ kiến trúc được phục dựng nguyên trạng quy mô như xưa.

Vào hai thời đại Tống, Nguyên, lưỡng cá danh tự hợp thành một với danh xưng “Thừa Thiên Năng Nhân Tự - 承天能仁寺”.

Đến đời Thanh Thánh Tổ Khang Hy Hoàng đế (Trị vì 1662-1722), vì kỵ tên húy của vua là “Huyền” nên chùa được gọi là Trùng Nguyên cho đến ngày nay.

Thịnh suy hưng phế là một quy luật tất yếu như một vòng tuần hoàn khép kín. Cuộc đại cách mạng văn hóa – 文化大革命) được Mao Trạch Đông khởi xướng và lãnh đạo từ ngày 16/05/1966 là một giai đoạn hỗn loạn toàn bộ xã hội Trung Quốc, diễn ra trong 10 năm (từ năm 1966-1976) đã gây tác động rộng lớn và sâu sắc lên mọi mặt của cuộc sống chính trị, văn hóa, xã hội Trung Quốc.

Ngoài ra, cuộc cách mạng này đã làm thay đổi quan niệm xã hội, chính trị và đạo đức của quốc gia này một cách sâu sắc và toàn diện. Tệ hại hơn, trong suốt cuộc cách mạng này, tất cả những gì liên quan đến các tôn giáo đều bị Hồng vệ binh tàn phá thẳng tay. Nhiều công trình tôn giáo như cơ sở tự viện Phật giáo, nhà thờ, tu viện của các tôn giáo khác và cả các nghĩa trang đều bị đóng cửa, bị cướp phá hoặc bị đập bỏ. Trong đó, ngôi Tuyết Đậu Tư Thánh Thiền Tự cũng chung số phận phải chịu cảnh tàn phá của những người cộng sản vô thần cực đoan tàn ác.

Điều khủng khiếp nhất của chiến dịch là việc sử dụng bừa bãi hình thức tra tấn, giết chóc những người vô tội. Trong đó có các bậc thánh tăng hiền triết của Phật giáo, dẫn đến các vụ tự tử do nạn nhân không chịu được tra tấn và nhục nhã. Riêng Phật giáo Trung Quốc trải qua 10 năm đại nạn “Đại cách mạng văn hóa” (文化大革命), Phật giáo đứng mũi chịu sào, cơ sở tự viện bị chiếm, Phật tượng bị đập phá, tăng ni bị trục xuất khỏi chùa.

Những thập niên 50, Mao Trạch Đông lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc xua quân vào Tây Tạng giết sư, đốt chùa và gây ra hằng hà sa số tội ác với một dân tộc Tây Tạng hiền lành chịu đựng. Thật khủng khiếp cho những người cộng sản vô thần cực đoan, đã gây ra vô số tội ác với dân tộc đất nước Trung Quốc và các nước lân bang.

Vào thập niên 70 của thế kỷ 20, trong cuộc cách mạng văn hóa của Trung Quốc, ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự đã bị triệt phá hoàn toàn.

Vào thập niên 80, nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc đã thực hiện chính sách cải cách đổi mới. Bắt đầu toàn diện quán triệt thực hiện chính sách tự do tín ngưỡng tôn giáo, cơ sở tự viện Phật giáo lần lượt khôi phục sinh hoạt, tăng ni xuất gia càng ngày càng đông, nhưng tăng tài của Phật giáo thì lại quá giới hạn. 

Năm 2003, ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự mới đủ nhân duyên tái tạo lại, khôi phục lại diện mạo của Tổ đình. Ngôi chùa đã được phục dựng lại trên diện tích 300 mẫu, đại đường quy mô trang nghiêm hùng vĩ, ngôi tòng lâm phạm vũ nằm trên vùng đất bán đảo tuyệt đẹp, bên cạnh hồ Dương Trừng. Giữa hồ lại có một hòn đảo nhỏ, trên đảo kiến tạo một ngôi Quan Âm các cùng với Trùng Nguyên Cổ Tự hợp thành Liên Hoa Phật Quốc, Quan Âm Đạo tràng, Vạn Phật trang nghiêm tạo nên một nét vô cùng độc đáo. Ngôi danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự được trùng hưng thể hiện sự thành tựu đạo tràng của Tam bảo, ba ngôi quý báu, Phật, Pháp, Tăng, Tam bảo uy nghiêm, Phật pháp hưng thịnh, trường tồn.

Chùm ảnh danh lam thắng tích Trùng Nguyên Cổ Tự miền Giang Nam, trân trọng kính giới thiệu đến quý đọc giả cùng thưởng lãm:
 
 
 
 

 
Vân Tuyền (Nguồn: Chong Yuan Si)

Các tin tức khác

Back to top