-
Tâm thích nếm mùiTâm tuy vô hình chất, nhưng nó lại hay thích nếm mùi kinh nghiệm vật chất, nó thích nhìn ngắm các màu sắc xinh đẹp qua cửa con mắt, thích nghe những âm thanh êm dịu qua lỗ tai, thích ngửi mùi thơm qua lỗ mũi, thích nếm các vị ngon qua cái lưỡi, và thích xúc chạm khoái lạc qua thân thể. Nói cách khác là tâm rất thích đi tìm cảm thọ qua năm giác quan. Từ sự đi tìm cảm thọ mà tâm bị mắc kẹt, trói buộc vào vật chất.Xem tiếp
-
Thông cảm cho thói xấu của ngườiSự nhận định không qua suy xét bằng lý trí không chỉ dẫn đến chúng ta hành động mù quáng mà nó còn khiến chúng ta sanh phiền não khi thấy người khác không có cùng nhận định với mình.Xem tiếp
-
-
Vòng xoáy của danh lợiDanh và lợi là hai lưỡi kiếm rất ác độc và mãnh liệt, thường theo đuổi ta trên con đường học Phật.Xem tiếp
-
Thế giới bóc lột ngườiTrước kia có một quý ông nọ đến tìm tôi xin làm việc, qua bảng lý lịch của ông ta tôi thấy dường như là cứ mỗi hai tháng là ông ta tìm việc khác.Xem tiếp
-
-
Quen thói ăn cắpKhông phải không thể sửa đổi được tính xấu mà là do chúng ta không có suy nghĩ thấu đáo về tác hại của nó và thiếu nghị lực cương quyết từ bỏ nó.Xem tiếp
-
Tám bài kệ chuyển hóa tâmCon quyết đạt mục đích tối thượng, Cao quý hơn cả ngọc như ý, Vì lợi ích tất cả chúng sinh, Là đời đời trân quý mọi loài.Xem tiếp
-
Tâm phải luôn tỉnh thức và hứng thúThực hành Pháp là một công việc của tâm, điều đó có nghĩa là tâm phải có chánh niệm (sự hay biết). Tâm cũng phải tỉnh thức và có hứng thú tự tìm hiểu chính mình.Xem tiếp
-
Gỡ bỏ cặp kính cũCon người vì bị tác động của ngoại cảnh mà sinh phiền não. Đó là do thói quen coi trọng bản ngã của mình.Xem tiếp
-
Niệm danh hiệu Phật và tụng kinhKhi những người là một với bản thể của họ tụng kinh, âm thanh của lời tụng sẽ tràn ngập toàn vũ trụ và tất cả chư Phật và Bồ tát đều nghe. Mọi vật cùng làm với nhau như một, vì thế nếu bạn đọc kinh hay tụng chú từ cái nhìn bất nhị, thì công đức sẽ khởi lên.Xem tiếp
-
Đừng xem thường những việc nhỏ nhặt trong đời sốngĐừng xem thường giọt nước, giọt nước tuy nhỏ nhưng thường chảy cũng đủ sức làm xuyên thủng đá. Với những nhỏ nhặt trong đời sống, nếu không chỉnh sửa kịp thời thì sau này lớn dần thành khối, lúc đó có muốn sửa đi nữa cũng không phải dễ.Xem tiếp
-
Sự thanh tịnh nằm ở trong tâmCả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống.Xem tiếp
-
Làm một người bình thườngTrước khi bắt đầu thực tập, tôi tự nghĩ, “Đạo Phật là đây, dành cho tất cả, nhưng tại sao có người thực tập, có người không? Có người thực tập nhưng chỉ trong một thời gian ngắn rồi từ bỏ. Có người kiên trì thực tập, không bỏ nửa chừng, không đầu hàng? Tại sao vậy?” Rồi tôi tự giải đáp cho mình, “Ồ... Tôi sẽ quên đi thân và tâm này trong mọi hoàn cảnh và cố tu theo từng đường tơ kẻ tóc trong lời dạy của Đức Thế Tôn. Tôi sẽ đạt đuợc trí tuệ trong đời sống này... bởi vì nếu không đạt được tôi vẫn sẽ bị chìm trong biển khổ. Tôi sẽ buông bỏ tất cả và quyết định thực tập tinh tấn, khó khăn gian khổ không còn có ý nghĩa gì nữa, tôi sẽ kham nhẫn, tôi sẽ kiên trì. Nếu không thực tập như thế tôi sẽ chỉ cưu mang hoài nghi mà thôi."Xem tiếp
-
Kiên trì bền bỉChúng ta cần loại cố gắng nào khi hành thiền? Đến bây giờ rất nhiều người mới chỉ biết có một loại cố gắng, đó là loại cố gắng cưỡng ép, tiêu tốn năng lượng. Tuy nhiên khi sự cố gắng được thúc đẩy bởi động lực của phiền não như tham (lobha), sân (dosa) hoặc si (moha) thì đó lại là tà tinh tấn. Loại tinh tấn này chỉ càng nuôi lớn thêm phiền não trong quá trình cố gắng mà thôi.Xem tiếp